Bạn chưa đăng nhập
Đăng Nhập
Tạo Tài Khoản
THÔNG TIN KHÁC
 

Cảnh giác không thừa

7/24/2010 12:00:00 AM

Các DN luôn phải ký kết nhiều hợp đồng kinh doanh. Và đương nhiên, DN nào cũng mong muốn hợp đồng đó thành công và kết thúc trong lợi nhuận. Nhưng không phải lúc nào cũng như vậy, rất nhiều “bẫy” trong hợp đồng sẽ khiến DN nào mất cảnh giác “sập bẫy”.

Về cơ bản, một hợp đồng là một sự thỏa thuận về việc sẽ thực hiện hay không thực hiện một điều gì đó. Một hợp đồng bắt buộc phải có tính logic - có nghĩa là nó có sự ràng buộc về mặt pháp lý và có hiệu lực. Mỗi điểm thỏa thuận trong hợp đồng đều phải rõ ràng, có chủ thể đi kèm để tránh những tranh chấp và kiện tụng có thể xảy ra. Nếu hỏi bất cứ một luật sư nào, họ sẽ trả lời bạn rằng việc kiện cáo rất tốn kém nhưng lại không hiệu quả để giải quyết các tranh chấp về hợp đồng. Hơn nữa, bạn sẽ mất đi quyền kiểm soát mọi vấn đề liên quan đến tranh chấp khi với sự xuất hiện toà án.

Một hợp đồng được đảm bảo về mặt pháp lý yêu cầu phải thể hiện sự đồng tâm, nhất trí của các bên. Sự nhất trí này phải vừa thể hiện sự tự nguyện, lại vừa thể hiện mối quan hệ qua lại giữa các bên. Sự nhất trí không được coi là tự nguyện khi mà nó đạt được bằng cách ép buộc, đe dọa, lừa gạt, những tác động phi lý khác. Đơn cử, một DN XNK thép tại Hải Phòng đã bị đối tác từ Indonesia “đặt bẫy” bằng cách sử dụng hợp đồng toàn bằng tiếng Anh nhưng không có mô tả chi tiết sản phẩm. Chỉ đến khi nhận hàng, DN mới ngã ngửa vì sản phẩm “cong vênh” trở thành phế liệu.

Tuy nhiên, mỗi DN khi tham gia ký kết vẫn phải xác định đến việc xấu nhất - hủy bỏ hợp đồng và xác định trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Và sự can thiệp của luật pháp là tất yếu. Nói tiếp về DN thép trên, với phần này đã bị đối tác đưa vào thế “vô hiệu” vì điều khoản thực hiện ghi rõ “theo quyết định của trọng tài” nhưng lại là kết luận của Tòa án Kinh tế tại địa phương. Vậy là với sự không thông hiểu về luật pháp DN đã nhầm lẫn giữa tòa án và trọng tài trong khi 2 chế định luật pháp này hoàn toàn khác nhau.

Ngoài ra, một hợp đồng bao giờ cũng bao gồm chủ thể và khách thể. Chủ thể của hợp đồng là các bên tham gia thực hiện cam kết, khách thể là nội dung mà các bên cam kết thực hiện. Khách thể của hợp đồng phải có tính hợp pháp, có thể thực hiện được và có hạn định rõ ràng. Tòa án hoặc Trung tâm Trọng tài kinh tế sẽ tuyên bố một hợp đồng không có hiệu lực pháp lý khi nó được tạo thành bởi một hành động phi pháp. Đơn cử, buôn bán ma tuý là vi phạm pháp luật và đương nhiên một người trả tiền để mua ma tuý sẽ không thoát tội cũng như không thể tìm kiếm sự giúp đỡ của quan tòa để lấy lại số tiền mà họ đã bỏ ra.

Đặc biệt, tất cả các hợp đồng đều yêu cầu phải được xem xét một cách kỹ lưỡng tất cả các điều khoản. Điều này cũng có nghĩa là mỗi bên đều phải đạt được một điều gì đó, thể hiện mối quan hệ giữa "cho" và "nhận", "mất" và "được". Nhất thiết phải được thỏa thuận rõ ràng, kỹ lưỡng và có ràng buộc. Bởi vì, nếu như không thể hiện rõ ràng sự ràng buộc này, DN sẽ mất nhiều hơn được; không chỉ mất tiền, mất đối tác mà thậm chí còn phá sản.

Ngoài ra, một hợp đồng tất nhiên không được coi là logic và được luật pháp bảo vệ nếu như không được thể hiện bằng văn bản. Bởi vì, nó còn liên quan đến bất động sản, các khoản nợ nần và lợi nhuận. Đồng thời cũng cần phải lưu ý đến thời hạn thực hiện, vì quá thời hạn đó, hợp đồng sẽ hết giá trị pháp lý. Tuy nhiên, một số trường hợp ngoại lệ vẫn được sự bảo hộ của luật pháp.

Theo DDDN.com


Return to All News